Sign up
Tự giới thiệu
My picture!
Nguyễn Ngọc Hạnh

Mai này còn chút tri âm
Mình ru cho hết thăng trầm mới thôi
--------------------------------------------------------

NGUYỄN NGỌC HẠNH

Bút danh : Vương Hạnh
Quê quán :Quảng Nam
Hội viên Hội nhà văn Tp Đà Nẵng
Hội viên Hội nhà báo Việt Nam

Nguyên Trưởng Vp báo Diễn đàn Doanh nghiệp tại MT&TN
Nguyên Trưởng Vp báo Công nghiệp Việt Nam tại MT&TN
Nguyên Trưởng Vp Tạp chí Vib. Forum tại MT&TN
Hiện là Trưởng đại diện báo Công thương Việt Nam tại miền Trung
---------------------

Tác phẩm đã in :
Hoa ven sông - thơ - ( in chung )
Cánh cửa mở - thơ - ( in chung )
Khi xa mặt đất ( thơ ) 1997, NXB Đà Nẵng

Sắp in :
Hạnh phúc lặng lẽ ( thơ )

Nhạc phổ từ thơ Nguyễn Ngọc Hạnh
Lịch
« March 2010 »
Su Mo Tu We Th Fr Sa
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31      
tìm kiếm
bài gần đây...
Các góp ý gần đây
categories
liên kết cá nhân
lưu trữ
Xuất bản tin
Trạng thái của blog

« | »

Trần Tiến độc hành với tiếng chim quê

2009-05-07 @ 21:02 in Tác phẩm báo chí

Có một đêm nghe nhạc sĩ Trần Tiến hát, đúng hơn là tôi nghe anh độc hành với tiếng chim quê bằng tâm hồn của người nhạc sĩ hát rong hiện đại. Ôm đàn gõ nhịp với đời, từ năm 17 tuổi, Trần Tiến đã có không ít những ca khúc đầy ngẫu hứng in đậm trong tâm trí của nhiều người, nhiều thế hệ. Bài viết này chỉ muốn dừng lại về một Trần Tiến với Độc huyền cầmTiếng chim quê. Đây là hai ca khúc mà tôi may mắn được nghe tác giả hát lần đầu tiên với công chúng yêu âm nhạc ở Đà Nẵng đã lâu rồi. Rất tiếc là sau đó, không biết vì lẽ gì mà hai bài hát này lại ít thấy xuất hiện trên các phương tiện thông tin đại chúng như các ca khúc nổi tiếng khác của anh (?) :

Độc huyền cầm buồn lắm
Mấy ai người tri âm
Độc huyền cầm lẻ loi
Bay ngang cánh chim hồng

( Độc huyền cầm)

Vẫn những giai điệu, khúc thức đầy ngẫu hứng, vẫn là anh ấy thôi, nhưng người nghe đã nhận ra một Trần Tiến độc hành đi tìm tiếng chim quê nơi vườn cũ, một mình tìm lại những tháng năm đã mất, tìm lại đời mình:

Chiều trên phố nghe tiếng chim quê
Chàng Trương Chi buồn nhớ quê nhà

( Tiếng chim quê)

Trương Chi vẫn còn lang thang nơi đất khách, chưa về? Bỏ dòng sông xa rời Mỵ Nương, bạn bè cũ quê nhà mờ sương. Tôi mơ hồ nhận ra sự đơn độc của người nhạc sĩ " hát rong" bao năm trên đời mà vẫn thiếu tri âm. Thường những lúc như vậy, ai cũng mong tìm về chốn cũ: Đời không đâu bằng chốn quê nhà. Tâm trạng của bài hát rất dễ đồng cảm với con người trong cơn lốc đỏ đen này, còn riêng anh thì vẫn độc hành, bao hơn thua, được mất ở đời mà chi, một khi con người cứ sắm vai trước nỗi cô đơn luôn ám ảnh, dằn vặt chính mình, Trần Tiến tri âm với "độc huyền cầm".
Tôi là người ngọai đạo với âm nhạc, nên chẳng dám luận bàn gì về giai điệu khúc thức. Chỉ đồng cảm với ca từ mà thôi. Đây cũng là một trong những đòi hỏi cũng không mới lạ gì với công chúng yêu nhạc. Lời hát làm cho con người sống đẹp hơn, thức tỉnh và cao thượng hơn chứ không phải chỉ có những con chữ dễ dãi vô hồn chen vào giữa hai dòng nhạc. Mà ca từ trong nhạc Trịnh Công Sơn là một ví dụ. Làm sao mà ngồi yên, làm sao không chạnh lòng được khi nghe những lời hát:

Gió mây ngàn về đâu
Cũng thu về một bóng
Tráng sĩ ngồi lặng câm
Độc hành độc huyền cầm

( Độc huyền cầm)

Ai cũng đi tìm cho riêng mình một khoảng trời, một nơi nương tựa. Nhưng mấy người gặp được tri âm. Có phải vì nỗi cô đơn ấy mà một chiều tháng năm ở Đà Nẵng, Trần Tiến thảng thốt khi nghe tiếng chim cu, làm anh nhớ quê nhà:

Chàng đi giữa phố phường lạnh giá
Còn đâu nữa tiếng đàn ngày xưa...
Tìm hạnh phúc gia đình yên ấm
Ổ rơm khô khói lam sương mờ

( Tiếng chim quê)

Khi đau đớn, bơ vơ nhất người ta thường nhớ đến quê làng. Những rơm khô, khói lam sương mờ đôi khi lại giải thóat được nỗi đau ấy của người nghệ sĩ. Bởi chính đấy mới là nơi trở về sau những ngày lang thang giữa phố phường chật hẹp. Và mỗi lần như thế, người mẹ bao giờ cũng là nỗi nhớ day dứt:

Mẹ dặn con đừng hát khúc ca buồn
Rồi tiếng hát vận vào đời con
Con đâu có nghe...
Chàng Trương Chi ôm sáo tre nằm chết bên hè.

( Tiếng chim quê)

Tiếng hát vận vào đời con mới sinh ra cái bi kịch ấy, mẹ ơi!
Độc huyền cầm, cái đàn chỉ có một dây mà đã tạo ra bao nguồn vui se thắt bằng thứ âm thanh của riêng mình. Cũng như người nhạc sĩ ấy độc hành trên cõi đời thiếu tri âm, nhưng cứ lấp lánh, cứ cháy hết những gì trời đã ban cho mình. Cứ ca hát hết lòng với cuộc đời này, để rồi khi trở về làng cũ, người nhạc sĩ ấy lại thảng thốt, bơ vơ:

Tìm đâu nữa thiên đường mờ xa
Đời không đâu bằng chốn quê nhà .

góp ý

Gửi Anh! [Trả lời]

Mở blogs lên,đọc được tin nhắn của Anh,sao em vui quá,hạnh phúc đến ngỡ ngàng ...em trân trọng lắm.

Viết bởi thanhnhiqn @ 16:50, 2009-05-26

Gui Nguyên Nguyên [Trả lời]

Em cũng là người thích nghe những ca khúc của nhạc sĩ Trần Tiến anh à...
----------
Chỉ thích thôi, chưa đủ em ạ. Đấy chỉ là vẻ bên ngoài thôi. Anh yêu thơ em từ bên trong, Nguyên Nguyên ạ! Chúc em vui và gặp nhiều gập ghềnh!

Viết bởi nguyễn ngọc hạnh @ 22:06, 2009-05-11

[Trả lời]

Em cũng là người thích nghe những ca khúc của nhạc sĩ Trần Tiến anh à...

Anh vui nghe!

Viết bởi Nguyên Nguyên @ 21:46, 2009-05-10

Gửi Vĩnh Phúc [Trả lời]

Lời văn nhỏ nhẻ mà ngồn ngộn cảm xúc với tư duy.
Sẽ vào đọc anh nhiều hơn... Hy vọng anh đọc chùm thơ Tháng tư và cho VP mấy ý kiến thì hay quá !
-----------
Mình đã ghé lại đọc chùm thơ Tháng Tư rồi Vĩnh Phúc ạ. Chưa thể nói gì khác hơn điều này, ở Vĩnh Phúc còn ngồn ngộn cảm xúc. Một thứ cảm xúc lồng ghép giữa triết học và đời thường. Đa dạng, phong phú và đầy nội lực. Đặc biệt, sức sáng tạo còn ngầm chứa bao điều chưa nói trước. Chưa hẳn là thơ. Chưa hẳn là âm nhạc. Cũng chưa hẳn là gì cả. Đầy bất ngờ trong tư duy, tâm hồn và cảm xúc của một con người chất chứa nhiều ẩn ức về kiếp người.

Viết bởi nguyễn ngọc hạnh @ 16:18, 2009-05-10

thăm anh [Trả lời]

Tìm nhà anh khó quá
Bất ngờ khi đọc bài viết của anh
Lời văn nhỏ nhẻ mà ngồn ngộn cảm xúc với tư duy.
Sẽ vào đọc anh nhiều hơn
Chúc anh chủ nhật đẹp
* Hi Hy vọng anh đọc chùm thơ Tháng tư và cho VP mấy ý kiến thì hay quá !

Viết bởi Vĩnh Phúc @ 11:11, 2009-05-10

Gửi Trung Kim [Trả lời]

Cuối tuần chúc anh vui nha!
-----------
Cám ơn anh nhiều. Rất mong được nghe ca khúc mới của nhạc sĩ Trung Kim. Chúc anh vui, viết đều, viết hay.

Viết bởi nguyễn ngọc hạnh @ 20:00, 2009-05-09

[Trả lời]

Chào anh Nguyễn Ngọc Hạnh!
Bài anh viết về nỗi cô đơn của một nhạc sĩ mà tiêu biểu là nỗi cô đơn của NS. Trần Tiến đúng không? Hì hì ..trung kim nói vui thế thôi! TK cũng rất thích nhạc và lời của Trần Tiến anh ạ!
Cuối tuần chúc anh vui nha!

Viết bởi trungkim @ 17:53, 2009-05-09

Gửi Lãm Thắng [Trả lời]

Ngày này Lãm Thắng có tổ chức ăn chơi gì không? Sau một năm với sự kiện quan trọng - gia nhập vào dân làng chơi vnweblogs, chắc Lãm Thắng thu hoạch được nhiều thành quả trong sự nghiệp văn bút của mình? Với những con số nêu trong báo cáo tổng kết trên blog của người anh em đồng hương, anh xin một lần nữa chúc mừng sự kiện đáng nhớ này của Lãm Thắng.

Viết bởi nguyễn ngọc hạnh @ 11:09, 2009-05-08

Gửi anh Nguyễn Đức Đát [Trả lời]

Viết rất hay. Đọc thấy sảng khoái. Cảm ơn NNH.
-----------
Anh đọc mà khoái được, là vui rồi. Cám ơn anh.

Viết bởi nguyễn ngọc hạnh @ 10:57, 2009-05-08

Gửi Nguyễn Ngọc Hạnh [Trả lời]

Viết rất hay. Đọc thấy sảng khoái. Cảm ơn NNH.

Viết bởi Nguyễn Đức Đát @ 10:30, 2009-05-08

[Trả lời]

Ghé thăm anh nè! Anh khỏe chứ? Nụ cười hiền quá anh nhẩy? Chúc anh vui nghen!

Viết bởi lamthang @ 21:53, 2009-05-07
Thêm góp ý
(http://tenban.vnweblogs.com)
 authimage (Hãy nhập dãy số này vào ô bên cạnh)