Sign up
Tự giới thiệu
My picture!
Nguyễn Ngọc Hạnh

Mai này còn chút tri âm
Mình ru cho hết thăng trầm mới thôi
--------------------------------------------------------

NGUYỄN NGỌC HẠNH

Bút danh : Vương Hạnh
Quê quán :Quảng Nam
Hội viên Hội nhà văn Tp Đà Nẵng
Hội viên Hội nhà báo Việt Nam

Nguyên Trưởng Vp báo Diễn đàn Doanh nghiệp tại MT&TN
Nguyên Trưởng Vp báo Công nghiệp Việt Nam tại MT&TN
Nguyên Trưởng Vp Tạp chí Vib. Forum tại MT&TN
Hiện là Trưởng đại diện báo Công thương Việt Nam tại miền Trung
---------------------

Tác phẩm đã in :
Hoa ven sông - thơ - ( in chung )
Cánh cửa mở - thơ - ( in chung )
Khi xa mặt đất ( thơ ) 1997, NXB Đà Nẵng

Sắp in :
Hạnh phúc lặng lẽ ( thơ )

Nhạc phổ từ thơ Nguyễn Ngọc Hạnh
Lịch
« March 2010 »
Su Mo Tu We Th Fr Sa
  1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31      
tìm kiếm
bài gần đây...
Các góp ý gần đây
categories
liên kết cá nhân
lưu trữ
Xuất bản tin
Trạng thái của blog

« | »

Về quê

2008-09-26 @ 16:04 in Tác phẩm báo chí

                                           Ghi chép của Nguyễn Ngọc Hạnh

Xưa nay, nhiều người đã từng viết về làng quê của mình. Mỗi người có một cách "về nguồn" khác nhau bằng chính ký ức và hoài niệm tuổi thơ mà họ đã từng sống, từng mang theo suốt cuộc đời mình. Tôi vốn xa làng từ nhỏ, hình ảnh ngôi làng xưa bên dòng sông Vu Gia như một kỷ niệm khó  quên. Ai chẳng luôn nghĩ đến một tuổi thơ giàu có với nhiều kỷ niệm về làng quê của mình. Nhưng có lẽ chừng ấy thôi, chưa đủ. Điều quan trọng hơn là tuỳ ở khả năng lưu giữ nguyên vẹn hình ảnh trong ký ức của tuổi thơ và khả năng rung động trước tất cả những gì còn dự trữ trong ký ức về làng quê ấy.

 Nỗi nhớ làng luôn là tâm trạng khắc khoải, bồn chồn đến day dứt :"Cái làng ấy ra đi cùng tôi. Mà tôi nào hay biết. Chỉ mỗi điều giữa câu thơ tôi viết. Con sông quê, bóng núi cứ chập chờn..." Đấy là những câu thơ tôi viết đã lâu rồi. Viết về cái làng Đại Hồng nhỏ bé quê tôi. Một bên là núi non thơ mộng, nơi có thắng cảnh Bằng Am - Khe Lim nổi tiếng, bên kia là con sông Vu Gia hiền hoà chảy dọc suốt tuổi thơ mình những năm tháng chiến tranh. Trong một góc nhỏ của ký ức, tôi vẫn luôn nhớ về làng quê ngày thơ bé với biết bao vui buồn. Những chuyến đò ngang mỗi ngày mẹ tôi tần tảo buôn gánh bán bưng để nuôi anh em tôi ăn học nên người.  Nhớ những gánh loòng boong trĩu nặng của các chàng trai nông dân ở làng tôi đi hái trái từ trên Hội Khách về. Loại trái cây đặc biệt này có vỏ màu vàng nhạt, ruột màu trắng gồm nhiều múi nhỏ và có vị ngọt lịm, đấy là đặc sản nổi tiếng của Đại Lộc quê tôi. Đến nơi đây, du khách thú vị biết nhường nào khi vừa thưởng thức hương vị ngọt ngào của những trái lòong boong đầu mùa, vừa nghe các cụ già kể lại truyền thuyết rất lý thú và hấp dẫn về Nguyễn Ánh ( vua Gia Long ), người đã gắn liền tên tuổi mình với loại trái cây này trong những ngày lánh nạn Tây Sơn. Tôi được biết, mới đây, những địa danh như Bãi Quả, đường mòn Gia Long, Hội Khách ... ở làng tôi đang được chính quyền địa phương có ý tưởng phục hồi " ngày hội xả vườn" để phát triển mở mang du lịch.

Thêm một hoài niệm khác về đặc sản của làng tôi. Ấy là sản phẩm bánh tráng cuốn. Tôi còn nhớ chiếc cối xay bột, vài tấm liếp tre, một cái nồi to có bịt khung vải bao quanh để mẹ tôi tráng bánh hằng ngày mang ra chợ, bán. Ở làng tôi, hầu như nhà nào cũng có dụng cụ tráng bánh và có thể tráng được theo kiểu "tay ngang" này. Bánh tráng có thể nhiều nơi đều có, nhưng ít nơi nào ngon bằng Đại Lộc; sản phẩm này hiện nay đã trở thành một thương hiệu nổi tiếng ở miền Trung.

Và dâu, tằm cũng là dấu ấn sâu đậm trong tuổi thơ tôi. Trong ký ức của mình, hình ảnh cha tôi lúc sinh thời, ông thường cho tằm ăn lá dâu. Lá dâu cho tằm ăn lúc tằm mới nở, phải là những lá dâu non, xắt thật nhỏ, nhuyễn như thuốc rê, được rải đều lên lớp tằm con. Đến khi tằm ăn ba, chỉ cần hái lá dâu về, rửa sạch, giũ cho khô, rải nguyên lá vào nong cho tằm ăn. Làng tôi vốn là một trong những vùng đất nổi tiếng về nghề trồng dâu, nuôi tằm. Sau này, cứ mỗi lần về quê, ra đứng dọc bờ sông, hồi tưởng lại hình bóng cha tôi thời ấy, lúc ông ngồi bên ngọn đèn dầu hiu hắt để xắt lá dâu non cho tằm ăn khuya, tôi quặn lòng, không cầm được nước mắt.

Nhớ làng mình ngày ấy nghèo khó, càng thương cha mẹ đã bao năm trời vất vả, chẳng có một ngày vui, yên ấm. Những mơ ước nhỏ nhoi, ngày cha tôi còn sống, hằng đêm ông vẫn thầm mong. Mơ có một ngày con đường làng không còn lầy lội, ước ao chiếc cầu nhỏ sẽ bắc qua sông... Thế mà cho  đến khi nhắm mắt, vẫn chỉ là giấc mơ đối với người. Bây giờ mỗi lần về quê, chúng tôi chạy xe vun vút trên con đường quốc lộ 14B rộng thênh thang, trải nhựa láng bóng nối làng quê của mình với phố thị thông qua chiếc cầu Hà Nha vừa đẹp lại vừa hiện đại, mới xây dựng trong vài năm gần đây, trong lòng bỗng gợi lên cồn cào nỗi ước mong ngày ấy của cha tôi.

 Đại Lộc bây giờ đã khác xưa nhiều, không còn những con đường đầy bụi mù trong ngày nắng, lầy lội những ngày mưa; tất cả dường như đang mở ra một kỳ vọng vào tương lại tươi đẹp. Nhiều người con của quê hương xa xứ, khi trở về thăm quê, hình như ai cũng ngạc nhiên trước những đổi thay quá đỗi bất ngờ ấy. Hồ chứa nước khe Tân, một hồ nước lớn thứ hai sau hồ Phú Ninh của tỉnh Quảng Nam đang trên đà khai thác có hiệu quả. Hầu hết những con đường làng nông thôn đã bê - tông hoá khắp nơi; đã qua rồi cảnh ngập ngụa trong bùn lầy như ngày xưa nữa . Nhiều khu công nghiệp mới mở, thu hút các nhà đầu tư đến quê tôi,  giải quyết nhiều lao động nông nhàn vào đây làm việc, đời sống của họ ngày ổn định, khá hơn. Điện đã thắp sáng khắp cùng thôn xóm. Ngôi trường bên chân núi bây giờ đã lợp ngói mới, khang trang; các em đến trường trong niềm vui tràn ngập mà tuổi thơ tôi ngày xưa chẳng hề mơ nghĩ tới.

Khi trò chuyện với người bạn cũ cùng làng, anh Đặng Hùng Trận, hiện là phó chủ tịch huyện, anh cho rằng : Thay da đổi thịt ở một làng quê mang nhiều ý nghĩa lắm anh ạ. Sự cải thiện đời sống của người nông dân khác với thị thành, không hề đơn giản. Dễ gì chuyển đổi tập tục, thói quen của người nông dân một sớm một chiều sang nếp sống công nghiệp. Thực ra, cũng chỉ mới được phần nào thôi, Đại Lộc còn phải nỗ lực hơn nữa, thu hút nhiều nguồn đầu tư, tính toán thật hợp lý trong phát triển và hội nhập hiện nay, đặc biệt phải biết vận dụng, thích ứng với thực tế của quê mình để tránh sai lầm trong chiến lược định hướng phát triển vì một Đại Lộc đổi mới, đa dạng cho tương lai, đúng với mong đợi của dân mình. Nó không chỉ là vẻ đẹp bên ngoài mà cốt làm sao để cuộc sống của từng con người thay đổi, tiến bộ và no ấm trên chính mảnh đất quê hương mình.

Bài thơ Làng tôi còn nhớ mình đã viết cách đây gần 30 năm, bây giờ đọc lại, hình như đâu đây vẫn còn nghe được lời thì thầm của một người xa quê đang hướng vọng về Làng :  Cái làng ấy ra đi cùng tôi / Mà tôi nào hay biết . Chỉ mỗi điều giữa câu thơ tôi viết / Con sông quê bóng núi cứ chập chờn. Xưa, tôi sống trong làng / Giờ làng sống trong tôi . Có lẽ, tất cả hoài niệm ấy vẫn còn trong tâm thức mà mỗi khi có dịp trở về, cái Ký ức Làng quê ấy như gợi lên trong tôi biết bao điều mà mỗi đời người đều lặng lẽ mang theo .

                                                                                                                                       Tháng 9.2008

         

góp ý

Gửi Thanh Trang [Trả lời]

Đọc bài ghi chép Về quê rồi nghe bài hát Ký ức làng quê của anh, tự nhiên em thèm bách bộ ra phố để thấm thía mấy câu thơ gan ruột, đằm thắm của anh :" Người trên phố hàng cây và gió / Đều nhận ra tôi dáng dấp làng quê ".
---------------------
Bài Ký ức Làng quê do Trịnh Tuấn Khanh phổ nhạc em ạ. Nói thế, Khanh kiện anh đấy! Hihi. Em đã ra phố chưa, có ai nhận ra em mang dáng dấp làng quê không? Bài ghi chép " Về quê", anh vừa viết cách đây vài hôm khi trở về Đại Lộc. Cám ơn Trang nhé.

Viết bởi nguyễn ngọc hạnh @ 20:31, 2008-09-28

Gửi anh Nguyễn Ngọc Hạnh [Trả lời]

Đọc bài ghi chép Về quê rồi nghe bài hát Ký ức làng quê của anh, tự nhiên em thèm bách bộ ra phố để thấm thía mấy câu thơ gan ruột, đằm thắm của anh : Người trên phố hàng cây và gió / Đều nhận ra tôi dáng dấp làng quê ". Cám ơn anh đã cho em tâm trạng nhớ nhà chiều nay !

Viết bởi Thanh Trang @ 17:03, 2008-09-28

Gửi Minh Mẫn [Trả lời]

Rất thú vị khi đọc bài viết đầy ắp tình yêu về quê làng của anh. Mong cái làng ấy sẽ ra đi mãi mãi với Nguyễn Ngọc Hạnh.
-------------------------------
Cám ơn Mẫn đã ghé thăm và có lời khuyên chân tình .

Viết bởi nguyễn ngọc hạnh @ 09:57, 2008-09-28

Gửi NNHạnh [Trả lời]

Rất thú vị khi đọc bài viết đầy ắp tình yêu về quê làng của anh. Mong cái làng ấy sẽ ra đi mãi mãi với Nguyễn Ngọc Hạnh. Chúc anh vui.

Viết bởi Minh Mẫn @ 08:51, 2008-09-28

Gửi Hải Triều [Trả lời]

Vừa nghe bài Ký ức làng quê, bây giờ lại đọc cái tản mạn trong ghi chép của anh về làng Đại Lộc quê mình. Đúng là " xưa anh sống trong làng, giờ làng sống trong anh"!
-----------------------
Cám ơn Hải Triều. Lần đầu ông vào nhà tôi phải không ? Cả hai đều là sản phẩm của Làng, Triều ơi. Trong thơ mình, thấp thoáng nơi này, nơi kia chút ít rơm vàng và tràn ngập dòng sông đấy chứ.
Sông khác gì lòng mẹ
Chảy suốt dọc đời tôi
( Sông )

Ông còn ớn mấy câu này không :
Con đường quê dài như đời mẹ
Tuổi thơ buồn trôi giữa mù khơi
Mẹ nhớ ai như sông nhớ suối
Sông dạt dào lòng mẹ, đời tôi
. ( Quê mẹ )

Viết bởi nguyenngochanh @ 15:38, 2008-09-27

Gửi anh NNH [Trả lời]

Vừa nghe bài Ký ức làng quê, bây giờ lại đọc cái tản mạn trong ghi chép của anh về làng Đại Lộc quê mình. Đúng là " xưa anh sống trong làng, giờ làng sống trong anh". Làm sao nguôi quên được cái làng ấy của quê nhà, có đúng thế không anh ? Chúc mừng anh .

Viết bởi hải triều @ 14:55, 2008-09-27

Gửi Ngọc Yến [Trả lời]

NY đọc bài viết của anh vừa "thèm" đặc sản loòng boong, bánh tráng cuốn... vừa rưng rưng nỗi niềm với quê hương.
-----------------------
Hôm nào em ra Đà Nẵng, anh mời NY đi ăn bánh tráng cuốn thị heo ở Khuê Trung. Món này nổi tiếng cả miền Trung đấy em ạ. Còn loòng boong, có lẽ phải chờ tới mùa "xả trái", mới có em ạ. Em đừng nhầm trái loòng boong quê anh với trái này cùng loại ở nơi khác nhé. Ôi, nó ngọt như đường em ạ. Cám ơn Ngọc Yến nhiều.

Viết bởi nguyễn ngọc hạnh @ 12:32, 2008-09-27

Gửi T3 [Trả lời]

Thăm anh Hạnh,
Em đi làm xa mới về lại;
ghé thăm anh. Có dịp sx ghé lại nhà xin ly cafe !
--------------------
Ok, xin mới Trần Thiên Thị. Lâu quá, T3 đi giang hồ ở phương trời nào mà vẳng vẻ thế. Cám ơn Hoàng nhé.

Viết bởi nguyễn ngọc hạnh @ 12:22, 2008-09-27

Gửi anh Nguyễn Đức Đát [Trả lời]

Giới thiệu về quê hương hay quá. Xin chúc mừng người Đại Lộc .
--------
Quê tôi nó vốn vậy anh ạ. Cái làng ấy ở tận đầu nguồn, xa khuất. Ghi chép này viết vội thôi, chưa nói hết về vẻ đẹp của cái làng quê ấy đâu. Anh Đát biết không, nhiều khi NNH thấy mình có lỗi với làng, vì chưa viết được gì nhiều. Cám ơn anh .

Viết bởi nguyễn ngọc hạnh @ 09:25, 2008-09-27

Gửi một người bạn [Trả lời]

Lâu lắm rồi anh mới trở lại??? Anh vẫn khỏe...???
Một người bạn.
----------
Rất cám ơn bạn đã có lời thăm hỏi, nhưng rất tiếc là mình chẳng biết tên của bạn. Có thể cho NNH xin địa chỉ, được không ?

Viết bởi nguyễn ngọchạnh @ 09:08, 2008-09-27

Gửi Hoàng Công Danh [Trả lời]

Đi càng xa làng mình càng nhỏ hơn
Tưởng chừng như lọt thỏm vào tim được

Đây là những câu em viết cách đây 1 tháng. Hoá ra cả anh và em đều có chung cái sự tha hương, và vì vậy mà em hiểu được những điều anh viết.
---------------------
Cám ơn HCD đã đồng cảm với anh. Thật ra, mỗi người đều mang theo trong lòng mình một cái làng quê nhỏ bé mà luôn canh cánh nỗi niềm. Anh hiểu em, nhất là lúc em đang ở xa quê, cái cổng làng luôn nhắc nhỡ với đứa con đi xa lời mong ngóng ngày về !

Viết bởi nguyễn ngọc hạnh @ 09:04, 2008-09-27

[Trả lời]

Cái làng ấy ra đi cùng tôi
Mà tôi nào hay biết .
Chỉ mỗi điều giữa câu thơ tôi viết
Con sông quê bóng núi cứ chập chờn.
Xưa, tôi sống trong làng
Giờ làng sống trong tôi .
. . . . .

NY đọc bài viết của anh vừa "thèm" đặc sản loòng boong, bánh tráng cuốn... vừa rưng rưng nỗi niềm với quê hương. Cảm ơn anh Hạnh nhé, NY đang tự vấn "mình chưa viết về quê hương mình" tha thiết thế!

Viết bởi Ngọc Yến @ 00:44, 2008-09-27

Gửi Hoàng Công Danh [Trả lời]

Đi càng xa làng mình càng nhỏ hơn
Tưởng chừng như lọt thỏm vào tim được
.
Đây là những câu em viết cách đây 1 tháng. Hoá ra cả anh và em đều có chung cái sự tha hương, và vì vậy mà em hiểu được những điều anh viết.
----------------
Cám ơn HCD đã luôn nhớ đến anh. Anh cũng chẳng biết cái làng ấy ra đi cùng anh từ bao giờ, nhưng hình như ai cũng nhận ra ở anh " dáng dấp làng quê". Em đi xa thế, ra khỏi đất nước mình thế, có ai nhận ra điều ấy ở nơi em ?

Viết bởi nguyễn ngọc hạnh @ 20:34, 2008-09-26

[Trả lời]

thăm anh Hạnh,
Em đi làm xa mới về lại
ghé thăm anh
có dịp sx ghrs lại nhà xin ly cafe
em
t3

Viết bởi T3 @ 17:44, 2008-09-26

Gửi Nguyễn Ngọc Hạnh [Trả lời]

Giới thiệu về quê hương hay quá. Xin chúc mừng người co Đại Lộc.

Viết bởi Nguyễn Đức Đát @ 16:40, 2008-09-26

[Trả lời]

Lâu lắm rồi anh mới trở lại??? Anh vẫn khỏe...???
Một người bạn.

Viết bởi Một người bạn @ 16:28, 2008-09-26

[Trả lời]

"Đi càng xa làng mình càng nhỏ hơn
tưởng chừng như lọt thỏm vào tim được"
Đây là những câu em viết cách đây 1 tháng. Hoá ra cả anh và em đều có chung cái sự tha hương, và vì vậy mà em hiểu được những điều anh viết.
Khi anh nhắc đến ngọn núi quê hương và chuyện lánh nạn của Nguyễn Ánh thì em nhớ đến câu này "Hoành sơn nhất đái vạn đại dung thân" (núi Hoành một dải nương náu cả đời).
Hồi học lớp 7, em có mượn được cuốn địa lý trung bộ, có xem mấy cái hình. Năm ngoái thì có vào Quảng Nam, thăm tháp chàm và ở lại đêm Hội An. Nói chung với em thì mỗi mảnh đất đi qua đều để lại trong mình những ấn tượng khác nhau. Và khi đến Quảng Nam thì em hình dung được một chút gì đó của văn hoá Phật giáo Ấn Độ, văn hoá Lão giáo Trung Hoa...thông qua những gạch đá và ngói cổ. Mong rằng Quảng Nam sẽ bảo tồn được tất cả điều đó, anh nhỉ?
HCD

Viết bởi HCD @ 16:28, 2008-09-26
Thêm góp ý
(http://tenban.vnweblogs.com)
 authimage (Hãy nhập dãy số này vào ô bên cạnh)